Bao năm chia ngọt, sẻ bùi
Giờ thôi anh nhé, ngậm ngùi mất nhau
Còn gì để nói nữa đâu
Ai đi đường ấy, đêm sầu cô đơn
Căn phòng lạnh lẽo, trống trơn
Nằm ôm gối chiếc, trăng còn đợi ai?
Chênh Vênh
(Tôi làm thơ)
Ngày cưới mong trăm năm hạnh phúc
Sống với nhau đầu bạc răng long
Tháng năm tình nghĩa vợ chồng
Mà sao anh nỡ nhìn trông chốn nào?
Thật em chẳng biết tại sao
Bây giờ nỗi nhớ cồn cào giữa đêm.
Những sáng mai em hay dậy sớm,
Nấu cho anh một gói mỳ tôm
Hôm thì một bát cháo thơm
Bánh mỳ cốc sữa, em thì nhịn ăn.
Viết đến đây giấy như nhòe nước
Chắc là mưa làm ướt đấy thôi
Nhìn lên trăng vẫn sáng ngời
Giờ đây chỉ có mình tôi giữa đời.
Theo Ngôi sao